Tiểu thư câm – C1 – Cô dâu mới

Chương 1: Cô dâu mới

Căn biệt thự năm tầng kiểu Pháp đồ sộ nằm ngay chính giữa khu đô thị đông đúc nhất không chỉ liên tục thu hút ánh nhìn trầm trồ ngưỡng mộ của người qua kẻ lại, mà còn là tâm điểm rình mò của giới báo chí suốt mấy tháng nay. Cố chủ nhân của căn biệt thự, ông Trần Khải Hùng, một đại gia giàu có bậc nhất nhì trong nước, qua đời sau bốn năm sống thực vật, để lại số tài sản kếch sù cùng toàn bộ cổ phần của tập đoàn Trần Khải cho cậu con trai duy nhất Trần Khải Thiên.

Trên trên dưới dưới trong tập đoàn Trần Khải và người người trong giới doanh nhân không một ai là chưa nghe tới cái tên Trần Khải Thiên. Trong năm năm trở lại đây kể từ khi Khải Thiên chính thức gia nhập vào bộ máy lãnh đạo, tập đoàn Trần Khải liên tiếp giành được những hợp đồng trị giá hàng triệu đô la, nhanh chóng khuếch trương thanh thế. Từ một công ty cỡ vừa tập trung chủ yếu vào thị trường bất động sản, tập đoàn Trần Khải đã dấn thân sang nhiều lãnh vực khác bao gồm dầu khí, du lịch, điện tử… vươn lên trở thành một trong những công ty với giá trị niêm yết lớn nhất trên thị trường trứng khoán hiện nay.

Trần Khải Thiên hiếm khi nào xuất hiện ở chốn công cộng, luôn tránh né giới báo chí, nhưng tên tuổi của cậu ta vẫn lan tràn trên khắp các mặt báo, bao gồm chiến lược kinh doanh gây khá nhiều tranh cãi gần đây. Đó là quyết định thu mua lại toàn bộ số nợ của công ty Lâm Nghiệp Văn Pháp, một công ty lớn trong ngành khai thác gỗ hiện đang rơi vào tình trạng nợ xấu và trên bờ vực phá sản. Một số người cho rằng chắc hẳn cậu chủ tập đoàn Trần Khải đang toan tính gì đó lớn hơn. Nhưng phần lớn vẫn cho rằng chịu gánh số nợ khổng lồ của Văn Pháp là một quyết định điên rồ gây thiệt hại lớn cho tập đoàn.

Tuy nhiên không nhiều người biết rằng sự gia nhập của công ty Văn Pháp vào tập đoàn Trần Khải cũng đồng nghĩa với sự xuất hiện đột ngột của một nhân vật mới trong gia đình họ Trần, khiến người ăn kẻ ở trong biệt thự Trần Khải đứng ngồi không yên…

– Chưa thấy đến!

Thằng nhóc con mười tuổi gọn lỏn thông báo, một tay vén tấm màn gió dày, một tay khom khom làm thành cái vòm trên hai hàng lông mày sâu róm ngó nghía về phía cánh cổng sắt cao ngất ngưởng vẫn im lìm bất động trong ánh đèn điện vàng heo hút.

– Vẫn chưa đến? – Tuyết không giấu được sự nôn nóng đặt miếng vải đang thêu dở trên tay xuống đùi nhìn về phía thằng Tèo. Sự nhấp nhổm khiến nó ngồi thêu cả tối mà không xong nổi một cánh hoa sen.

– Vâng. – Thằng Tèo gật đầu. – Em nhìn kỹ lắm rồi mà chẳng thấy gì.

– Có thực là sẽ tới hôm nay không đấy? Đã hơn mười giờ rồi. Khi không phải đợi dài cổ thế này, muốn đi ngủ cũng không được. – Tuyết cằn nhằn.

– Nghe bà Lẫm bảo vậy thì chắc là đúng rồi. Chị biết mà, bà Lẫm mà nói thì làm sao mà sai được. – Thằng Tèo le lưỡi tưởng tượng ra ánh mắt nghiêm khắc sắc lẹm của bà Lẫm chừng chừng nhìn nó mỗi lần bắt gặp nó chạy quanh trong nhà.

Tuyết ngó nghiêng nhìn cánh cửa bếp để đảm bảo bà Lẫm không lấp ló bên ngoài, rồi vẫy vẫy tay ra hiệu cho Tèo đến gần.

– Bà ấy có nói gì về “nó” không? – Tuyết nhỏ giọng ghé vào tai Tèo dò hỏi.

– “Nó” nào? – Thằng Tèo ngẩn tò te.

– Mày ngu hả? – Tuyết cốc đầu thằng nhóc. – Còn nó nào nữa, cô dâu mới của cậu chủ mà mình đang phải đợi dài cổ này.

– Vợ cậu chủ mà chị gọi bằng “nó”. – Thằng Tèo nhăn mặt xoa xoa đầu.

– Mày thật lắm chuyện. Chỉ có mày với tao, gọi thế nào chẳng được.

Tuyết bữu môi, trong lòng chắc mẩm cô dâu mới này hẳn phải ít tuổi hơn nó. Mấy người nhà giàu ở quê già khú đế bằng tuổi cha tuổi chú mà toàn lấy mấy cô vợ trẻ măng xấp xỉ tuổi con tuổi cháu. Cậu chủ nhà này mới có hai mươi bảy tuổi, cô dâu của cậu hẳn là một cô gái mười tám xuân xanh, thậm chí có khi chỉ mới mười sáu tuổi ấy chứ.

– Mày nói cho tao nghe xem. – Tuyết giục.

Thằng Tèo nhảy tót lên chiếc ghế gỗ bên cạnh, lựa lấy quả táo xanh to nhất trên chiếc đĩa sứ trắng bỏ vào mồm, giọng nói biến dạng trong tiếng nhai trệu trạo:

– Hình như là cô chủ không nói được.

– Bị câm? – Tuyết nhíu mày ngạc nhiên.

Thằng Tèo gật đầu nhằn hột táo:

– Vâng, em nghe thấy bà Lẫm dặn mẹ em là phải đặc biệt chú ý quan sát cử chỉ và vẻ mặt của cô chủ.

– Bị câm sao cậu chủ lại muốn lấy? Vậy chắc nó phải xinh đẹp lắm nhỉ?

– Em không biết. – Thằng Tèo nhăn nhó trả lời, vẫn chưa quen với từ “nó” thản nhiên phát ra từ miệng Tuyết.

– Mày còn biết thêm gì không?

– Không. – Tèo lắc đầu nhặt thêm một quả táo nữa bỏ vào mồm.

Thấy không khai thác được thêm thông tin gì khác, Tuyết bĩu môi, lườm thằng Tèo một cái, rồi nhặt tấm vải trên đùi lên như thể đã sẵn sàng quay lại với việc thêu thùa. Nó đâm cái kim xuống đường vẽ chì mờ mờ, chép miệng bình luận:

– Mà tao thấy nhà này lạ ghê.

– Lạ gì?

– Cưới hỏi mà không có tổ chức lễ lạc tiệc tùng gì. Đùng một cái thì nghe thông báo cậu chủ đã lấy vợ và tối nay cô dâu tới. Mày không thấy lạ hả?

Thằng Tèo đảo đảo mắt suy nghĩ:

– Chị nói cũng phải. Nhưng mà em thấy vì cậu chủ vốn rất lạ… Thế nên lạ lạ lại thành không lạ.

– Mày nói vậy là sao?

– Ủa, chị không thấy cậu chủ lạ hả? – Tèo ngạc nhiên nhìn Tuyết dò hỏi.

– Tao không hiểu cái mà mày nói lạ lạ không lạ ấy… – Tuyết lắc đầu. – Chứ chuyện cậu chủ lạ thì tao biết rồi.

Tuyết năm nay vừa tròn mười chín tuổi. Vừa học hết cấp ba ở trường làng thì may mắn được nhận vào làm trong dinh thự Trần Khải nhờ có mối quen biết với cô Bưởi, mẹ thằng Tèo. Ngay từ ngày đầu tiên, nó đã được dặn dò cẩn thận là cậu chủ rất ghét người khác tới gần. Nếu thấy bóng cậu chủ là phải tự động lùi đi tránh vào một chỗ nào đó khuất tầm mắt. Trong nhà này, người duy nhất được trực tiếp phục vụ cậu chủ là bà Lẫm. Thực ra những lời dặn dò này gần như là dư thừa, vì cậu chủ hiếm khi nào có mặt ở nhà. Buổi sáng thì đi từ rất sớm, tối thì khuya lơ khuya lắc mới về. Có ở nhà thì cũng không bao giờ rời khỏi phòng làm việc.

Quanh quẩn trong tòa biệt thự khổng lồ này được gần ba tháng rồi, nó chỉ được nhìn thấy cậu chủ đúng một lần.

Đó là cái hôm ông chủ mất.

Hôm đó, nó đang lụi cụi lau sàn bếp thì nghe thấy tiếng la lối ầm ĩ ngoài hành lang. Thông thường nghe thấy tiếng người chủ cãi nhau thì nó sẽ ngay lập tức tìm cách né đi chỗ khác. Chẳng dại gì mà rước họa vào thân. Nhưng không hiểu sao hôm đó nó lại bạo gan mon men tới gần cửa bếp len lén nhìn qua khe hở về phía bóng người đang la lối.

– Giờ thì mày hả hê rồi nhé! – Người đàn ông mặc chiếc áo da đen ngắn lớn tiếng quát tháo, giọng nhừa nhựa hơi men. – Có phải đúng như mày muốn rồi không hả thằng khốn?!

Tuyết nhận ra mái tóc điểm sợi vàng chuốt keo bóng loáng. Đó là cậu Tuấn Nghĩa, con trai bà Hạnh Dung, em gái ông chủ Khải Hùng.

– Tao thật không hiểu bác Hùng nghĩ gì mà trao công ty lại cho thằng con lượm lặt được từ ngoài đường xó chợ như mày. – Tiếng hét vẫn không giảm sút âm lượng. – Hay là do chính một tay mày lên kế hoạch giết người để chiếm tài sản hả thằng mồ côi kia?!

Người đàn ông trong bộ vét đen, yên lặng đứng quay lưng về phía cậu Tuấn Nghĩa, sống lưng anh ta thẳng tắp như một đường kẻ, bờ vai rộng, hai tay đút túi quần. Tuyết đoán đây chắc hẳn là cậu Khải Thiên. Cậu chủ từ từ quay đầu lại. Trong đời nó thật chưa bao giờ nhìn thấy người nào đẹp tới vậy. Mặc dù đã được bà Lẫm cho xem ảnh từ trước, nó vẫn phải giật mình khi được nhìn thấy con người bằng xương bằng thịt. Từng đường từng nét trên khuôn mặt giống như là một bức tranh vẽ tuyệt mỹ khiến ai nhìn cũng bị hút hồn vào đó.

Nhưng… đôi mắt của người này…

Băng giá. Lạnh lẽo. Và… sát khí.

Tuyết phải đưa tay bịp mồm để âm thanh sợ hãi không phát ra từ cổ họng. Hai chân nó bỗng run lên bần bật như thể chính nó sắp bị giết tới nơi. Trốn sau cánh cửa gỗ to đùng nhìn ra mà nó còn cảm thấy như vậy, huống hồ là cậu Tuấn Nghĩa phải đối diện với ánh nhìn khủng khiếp kia.

Cậu ta đã im bặt từ khi nào. Nhà bật điều hòa mát lạnh mà mồ hôi trên trán cậu ta túa ra thành giọt chảy xuống hai bên thái dương. Cậu ta luống cuống nuốt nước bọt, lắp bắp mấy từ không ra hơi:

– Mày… mày… mày muốn làm gì?

Tuyết cứ tưởng bàn tay trong túi quần của cậu Khải Thiên sẽ rút ra một con dao sắc nhọn, không ngần ngại cắt cổ đối thủ.

Nhưng không, cậu chủ không động tay, cũng chẳng nói một lời nào, chỉ quay đầu bước đi, bỏ lại đằng sau cậu Tuấn Nghĩa mặt mày tái xanh tái mét, hai chân không trụ vững phải ngồi phịch xuống sàn.

– Chị Tuyết, chị làm sao thế? – Tiếng thằng Tèo nheo nhéo khiến Tuyết chợt bừng tỉnh. Thằng này đang liên tục khuya khoắng chân tay kiểm tra độ tỉnh táo của người chị ngồi thừ người bên cạnh.

Tuyết khẽ lắc đầu xua đi cái ánh nhìn đáng sợ vẫn ám ảnh nó từ hồi tới giờ:

– Không có gì. Chỉ là…

Không để Tuyết nói hết câu, thằng Tèo bỗng reo lớn giật lấy ống tay áo của Tuyết, khiến miếng vải thêu tuột khỏi tay rơi xuống đất:

– Đến rồi! Đến rồi kìa!

– Đâu? Đâu?

Tuyết vội vã nhướn người về phía cửa sổ. Cánh cổng sắt đang dần rộng mở để chiếc ô tô đen bốn chỗ từ từ đánh vào sân. Cùng lúc đó Tuyết nghe thấy chất giọng nghiêm khắc trầm vang của bà Lẫm vọng vào từ ngoài tiền sảnh:

– Tuyết, Tèo, mau ra đây ra đón cô chủ!

Thằng Tèo xớn xác phóng thẳng ra cửa. Tuyết luống cuống xỏ đôi dép nhựa nằm nghiêng ngả trên sàn chạy vội ra, còn chẳng kịp nhặt miếng vải thêu còn đang cắm cây kim vừa rơi xuống đất.

Người đàn ông trạc tuổi ngũ tuần nắm chặt lấy chiếc vô lăng, đưa mắt nhìn lên khi xe ô tô tiến sâu vào trong sân tòa dinh thự. Căn biệt thự năm tầng kiểu Pháp với mái vòm trên tầng đỉnh đứng sừng sững trong màn đêm u ám. Ánh đèn sáng rọi từ hai bên cột đèn hắt xuống bậc thang đá dẫn lên cửa chính sâu hun hút. Dù suốt cả chặng đường ông đã gắng hết sức giảm ga tới mức tối thiểu trì hoãn cuộc hành trình, nhưng cái gì đến vẫn phải đến.

– Cô chủ. – Ông đột ngột lên tiếng nhìn người con gái phản chiếu trong tấm gương chiếu hậu. – Bây giờ đổi ý vẫn chưa muộn. Tôi có thể quay ngược xe phóng thẳng ra bên ngoài đưa cô cao chạy xa bay.

Cô gái trẻ đang lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa kính, nghe tiếng của ông thì khẽ xoay người về phía tấm gương chiếu hậu. Đôi môi cô nở một nụ cười, mái đầu lắc nhẹ, đôi mắt ánh lên sự kiên định vững vàng.

Ông Cường thở dài. Ông biết cô gái cứng đầu này, một khi đã quyết thì không gì có thể thay đổi được, nhưng ông vẫn không kìm được mình thốt ra cái suy nghĩ vẫn luôn luẩn quẩn trong đầu, cái ý muốn thôi thúc đến nhức nhối tim gan. Trông nom cô chủ từ tấm bé, ông đã coi cô như con gái ruột của mình từ khi nào. Giờ nhìn cô từng bước dấn thân vào địa ngục, làm sao ông có thể đành lòng.

Có lẽ ông nên nói ra hết mọi chuyện, ngăn cản cái quyết định điên rồ này ngay từ hôm đấy…

– Chú nói sao?! Trần Khải Thiên chỉ đồng ý thu mua toàn bộ số nợ của Văn Pháp nếu chú gả Yến Như cho hắn?! – Trí Đạt đứng bật dậy khi nghe tin từ ông chủ Văn Thành.

– Phải! Hắn nói một khi đã trở thành thông gia thì số nợ đó coi như là trên danh nghĩa thôi, hắn không cần lấy lãi. – Ông Thành gật đầu, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ trên khuôn mặt xanh xao hốc hác râu ria lởm chởm khiến ông già đi cả chục tuổi.

– Hắn quen biết Yến Như? – Trí Đạt không giấu được sự ngạc nhiên trong giọng nói.

– Chú không biết. Chú cũng chỉ mới nghe tên chứ chưa từng gặp mặt hắn.

– Dùng cách này để ép lấy con gái nhà người ta nhất định không phải là người tốt đẹp gì. – Trí Đạt hừ giọng đấm hai nắm tay vào nhau.

Ông Thành bần thần nhìn vào khoảng không trước mặt. Trí Đạt từ từ ngồi xuống ghế. Không ai nói với ai câu nào, mỗi người chìm đắm trong những dòng suy nghĩ riêng.

Cuối cùng ông Thành cũng lên tiếng:

– Chú biết là chú đã hứa sẽ gả Yến Như cho cháu, nhưng mà tình huống bây giờ… E là ngoài hắn ra không có ai có thể cứu nổi Văn Pháp…

Trí Đạt lặng yên cúi mặt xuống sàn. Chắc hẳn vô vàn suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu cậu ta. Là người thân tín của ông chủ, Trí Đạt biết rõ đây không chỉ là để cứu Văn Pháp, mà còn là để cứu ông chủ Văn Thành. Với số nợ khổng lồ Văn Pháp đang gặp phải, nếu không xoay xở được, ông chủ Văn Thành sẽ không tránh được cảnh tù tội.

– Chỉ có điều chú thực không hiểu tại sao hắn lại muốn Yến Như? – Ông Thành chậm rãi tiếp lời. – Đứa con gái này của chú…

Ông Thành không nói hết câu nhưng ai cũng biết rõ trong lòng. Trần Khải Thiên chưa từng một lần gặp mặt Yến Như, và Yến Như cũng chẳng có gì nổi trội hơn người. Cô không xấu nhưng cũng không đặc biệt xinh đẹp, chắc chắn không thể sánh bằng các người mẫu hoa hậu chân dài, những thiên kim tiểu thư danh giá khác. Nếu so sánh thì phải nói là Yến Như còn không bằng một người bình thường, vì cô không thể nói, không thể phát ra âm thanh, cô bị câm. Tại sao một thiếu gia nhà giàu, một ông tổng của tập đoàn lớn, nếu chân tay lành lặn trí não bình thường, lại muốn một cô vợ câm không có gì đặc biệt nổi trội?

– Lại còn muốn kết hôn nhanh nhanh chóng chóng. – Ông Thành trầm ngâm.

– Hắn muốn khi nào kết hôn?

– Tuần sau.

– Tuần sau?! – Trí Đạt trợn tròn mắt.

– Phải. – Ông Thành gật đầu. – Hắn muốn đăng ký kết hôn trước, đón Yến Như về nhà, rồi mới tổ chức lễ cưới sau.

– Hả?! Như thế chẳng phải coi thường chúng ta?

Ông Thành bẻ bẻ đốt ngón tay:

– Thực sự chú không hiểu được dụng ý của hắn?

Ông chủ không hiểu được. Trí Đạt không hiểu được. Nhưng ông Cường thì hiểu. Đó là vì họ không biết sự thật Trần Khải Thiên là ai? Con người này, không thể có động cơ tốt.

– Ông chủ…

Ông Cường định mở miệng thì cánh cửa gỗ bỗng hé mở.

– Yến Như! – Ông Thành ngỡ ngàng nhìn người con gái vừa bước vào. – Con đã nghe thấy hết rồi sao?

Yến Như từ tốn ngồi xuống bên cạnh cha mình, nắm lấy bàn tay của ông, ấn vào một mảnh giấy. Ông Thành đọc lướt nhanh dòng chữ mực đen tròn trịa, lặng người nhìn cô con gái:

– Con đồng ý cưới Trần Khải Thiên?

Mặc dù trong lòng có những dự tính riêng, ông Thành vẫn không khỏi ngạc nhiên khi Yến Như lại dễ dàng đồng ý như vậy.

– Yến Như!

– Cô chủ!

Cả Trí Đạt và ông Cường không hẹn mà cùng cất lời một lượt sững sờ trước quyết định chóng vánh này. Ông Cường thảng thốt:

– Cô chủ, cô biết rõ điều này…

Tuy nhiên câu nói bị cắt đứt bởi cái kéo tay nhẹ nhàng của Yến Như. Đôi mắt đầy van lơn khiến ông không thể tiếp lời. Cô nhanh nhẹn viết một mảnh giấy khác đưa cho cha của mình:

“Bố, dù sao con cũng đã đến tuổi cưới chồng, gia đình của Trần Khải Thiên giàu có danh giá, là một lựa chọn tốt.”

Ông Thành đăm chiêu nhìn đứa con gái bé bỏng giờ đã trở thành một thiếu nữ có những quyết định riêng của mình. Bình thường đây là đúng một chỗ không tồi để gả con gái. Nhưng trong hoàn cảnh bị ép gả thế này, khó tránh được khúc mắc trong lòng. Liệu có phải ông đang ích kỷ dùng hạnh phúc của con gái mình để đánh đổi cho tự do của bản thân?

Nhìn thấy sự do dự trong ánh mắt của người cha, Yến Như liền đưa cho ông một mảnh giấy khác:

“Bố cứ tin tưởng ở con. Con đã lớn rồi, sẽ tự lo được cho mình.”

Ông Thành lưỡng lự nắm chặt mảnh giấy trong tay. Một con người giàu có ưu tú danh tiếng vang xa như Trần Khải Thiên chắc chắn không khó kiếm được vợ. Có khi là cả hàng dài tiểu thư quý tộc còn đang xếp hàng đến lượt. Lẽ nào gã Khải Thiên này nhìn thấy ở con gái ông điều đặc biệt gì đó mà người khác không nhìn thấy được?

“Con thực sự rất muốn làm điều này. Con xin bố hãy đồng ý.”

Yến Như nũng nịu ôm lấy cánh tay của ông. Mỗi lần cô cầu xin ông điều gì với đôi mắt sáng lấp lánh như sao trời, ông không bao giờ có thể nói lời từ chối, huống chi là trong tình huống này.

– Được rồi. – Ông Thành gật đầu. – Nhưng nếu có bất cứ chuyện gì, con phải về ngay đây với bố. Có phải đi tù, bố cũng không thể để con chịu khổ được.

Yến Như khẽ gật đầu. Ông Thành chép miệng nhìn nụ cười tươi rói nở trên đôi môi cô con gái nhỏ, thầm hi vọng đây là một quyết định đúng đắn.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s